Một trong những nghịch lý của trò chơi hò hẹn là chính là sự tự nhận thức rằng nếu sớm tỏ ra cuồng nhiệt – giả dụ như gọi cho đối phương ngay ngày hôm sau, khiến cho người đó biết rằng ta bị cuốn hút bởi họ ra sao và bắn tín hiệu về buổi hẹn tiếp theo – ta đã tự đặt mình đứng trước nguy cơ bị chính người mà ta muốn tìm hiểu coi thường.
Vì vậy, để tránh cho bản thân khỏi vấn đề trên, từ rất sớm nhiều người trong số chúng ta đã học cách tỏ ra lạnh nhạt từ những người bạn của mình. Ta trở thành những chuyên gia với những quy tắc như không gọi điện hay gửi tin nhắn, nhanh chóng coi những buổi hẹn hò là một điều ít đáng quan tâm, dẫu cho ta có thể chẳng bao giờ gặp lại người kia lần nữa – trong đó, trong thâm tâm ta lại âm thầm nhớ nhung mong đợi họ.
Ta được dạy rằng để có được ai đó, cách duy nhất là vờ như không quan tâm đến họ. Điều đó cũng giống như một sự đánh cược, và nếu thua, điều mà ta mất đi không chỉ là khoảng thời gian đã lãng phí, mà còn là người mà ta thích cũng như nỗi xấu hổ phải chịu đựng mỗi khi chối bỏ sự thực là ta đã có một khát khao đáng lẽ ra không nên đi kèm với sự ngại ngùng từ những ngày đầu.
Để giải được bài toán rắc rối này, có một cách là đi sâu hơn vào triết lý của lập luận xoay quanh những nguy cơ khi trở nên quá nồng nhiệt. Vì sao những lời khuyên về việc tỏ ra thờ ơ luôn luôn được đưa ra? Từ đâu mà có điểm cốt lõi là ta không nên gọi cho người kia quá sớm?
Sự nhiệt thành ở những cấp độ cao thường không được khuyến khích do một nguyên nhân chủ yếu: nó đã được quy đồng với một vấn đề tâm lý thực sự, đó là sự phụ thuộc vào hưng cảm. Nói cách khác, việc thực hiện một cuộc gọi quá sớm đã trở thành biểu trưng của sự yếu đuối, tuyệt vọng và không có khả năng đối phó một cách phù hợp với những thử thách của cuộc đời khi không có sự trợ giúp thường xuyên của một người – tạm gọi là người yêu – trong khi bản chất thực sự của con người đó lại không được kẻ thất thường kia để ý đến, vì điều mà những người như vậy quan tâm đến nhất chỉ là không bao giờ phải rơi vào cảnh cô đơn không có ai bên cạnh thay vì ở bên một ai đó cụ thể.
Thế nhưng, ta phải nhận ra rằng vấn đề thực sự ở đây là sự phụ thuộc vào hưng cảm, chứ không phải là lòng nhiệt thành ở cấp độ cao. Khó khăn là ở chỗ, sự diễn giải của nền văn hóa của chúng ta, theo một cách bất công, đã gắn hai khái niệm này lại với nhau bằng một thứ keo chắc chắn quá mức cần thiết.
Dù vậy, cần phải có ngay lập tức một phương án gỡ rối, để tách bạch lòng nhiệt thành ở mức cao ra khỏi sự phụ thuộc vào hưng cảm một cách logic, rõ ràng và đúng đắn.
Khả năng đạt được điều đó phụ thuộc vào một nghệ thuật cảm xúc ít được biết tới, đến mức chúng ta hiếm khi được tiếp cận hoặc phổ biến: tính dễ bị tổn thương mạnh mẽ.
Một người dễ bị tổn thương mạnh mẽ cũng là một người có thể khôn khéo kết hợp cùng lúc sự tự tin và độc lập trong khi duy trì sự gần gũi, khả năng tự bộc lộ bản thân và lòng trung thực. Đó chính là nghệ thuật của sự cân bằng. Người dễ bị tổn thương biết cách làm thế nào để thừa nhận cảm giác nhỏ bé mà không hạ thấp bản thân, và tỏ ra mạnh mẽ mà không mất kiểm soát ngay cả khi lạc lối. Họ có thể nói về những khía cạnh ấu trĩ của bản thân một cách trưởng thành, và không mất bình tĩnh ngay cả khi thừa nhận nỗi sợ hãi. Họ có thể cho ta biết họ muốn có ta đến mức nào cùng lúc với ấn tượng rằng ngay cả khi bị từ chối thẳng thừng, họ vẫn biết phải làm gì. Họ bày tỏ muốn có một cuộc sống với ta, nhưng cũng có thể nhanh chóng và khéo léo chuyển hướng nếu như điều đó không nhận được sự hưởng ứng từ phía chúng ta.
Từ cách mà những người dễ bị tổn thương một cách mạnh mẽ nói về ham muốn của họ đối với ta, ta cảm nhận được một sự kết hợp hấp dẫn giữa tính trung thực và độc lập. Họ không cần phải tỏ ra thờ ơ vì đã biết cách để bỏ qua những mối nguy hiểm vẫn thường bị gán một cách ác ý với lòng nhiệt thành cao.
Thực ra, được một ai đó thích chẳng bao giờ là một điều khó chịu; điều đáng ngại chính là việc họ tỏ ra không có lựa chọn nào khác và sẽ không thể sống nổi nếu thiếu ta. Chính sự phụ thuộc vào hưng cảm chứ không phải lòng nhiệt thành cao mới là cốt lõi của vấn đề.
Một khi tâm trí ta đã phân biệt được hai điều này, ta sẽ học được cách làm thế nào để nói với ai đó rằng ta thực sự muốn gặp lại họ, có thể vào ngay tối hôm sau, và cảm thấy họ thật tuyệt vời – đồng thời cũng khiến cho họ nhận thấy rằng nếu câu trả lời là một sự từ chối thì cũng sẽ chẳng có vấn đề gì, và ta sẽ nhanh chóng tìm ra những con người thú vị khác để say mê.
Original Post: Should We Play It Cool When We Like Someone?
Biên dịch: Readers' Pot Team
VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN DỊCH!
Is the casino a scam or a reliable option for players?
ReplyDeleteCasino 창원 출장마사지 players can play for money in many 천안 출장샵 different kinds of gaming platforms. In 파주 출장마사지 order to win real money, you can use your 청주 출장샵 casino services 당진 출장안마