Tại sao cô đơn là định mệnh (Nhưng điều đó cũng chẳng sao cả)

Và trong khi ta sẽ hầu như không bao giờ có cơ hội gặp được người tri kỉ, dù rằng con người đó lại hoàn toàn tồn tại. Đôi khi, ta và họ vừa bước qua nhau trên phố mà chẳng ai nhận ra, dẫu chỉ là manh mối mờ nhạt nhất về một mối tâm giao. Đó cũng có thể là một người vừa mới qua đời ở Sydney 2 tuần trước hay thậm chí, là một người sẽ sinh ra ở thế kỉ XXII. Đây không hề là giả thuyết, thực ra, đơn giản là chúng ta cần thêm nhiều may mắn

Người ta thường có nhiều điều xẩu hổ phải thừa nhận hơn là bộc lộ sự cô đơn. Cảm giác lẻ loi – theo suy nghĩ của số đông – chỉ đến với những người xa xứ hay mất đi bạn đời.


Thế nhưng trên thực tế, dường như bất cứ ai đủ thông minh và tinh tế đều có chung cảm nhận về những nỗi trống trải cao độ không thể tránh khỏi, tự nhiên như một phần của quá trình tồn tại vốn đã phức tạp. Có rất nhiều lý do có thể lý giải cho những cảm nhận ấy:
– Đa phần những điều mà chúng ta mong mỏi nhận được sự thừa nhận đều sẽ trở nên lạc lõng với xã hội. Những ý tưởng trở nên quái dị, tương phản, và quá khó khăn để có thể chia sẻ với bất kì ai. Chúng ta bị đẩy ra đứng trước sự lựa chọn giữa việc trung thực với bản thân hay tìm kiếm sự chấp nhận của cộng đồng, và thật dễ hiểu khi phần lớn thường đưa ra chấp nhận sự lựa chọn ở vế sau.
– Việc lắng nghe và đồng cảm với người khác thật sự chẳng dễ dàng. Đó là những cuộc gặp gỡ  mà vấn đề chỉ xoay quanh cuộc đời của người khác trong khi chúng ta không thể đổ lỗi cho sự thờ ơ của họ đối với ta. Họ có thể thích thú với việc gặp gỡ chúng ta thật đấy, nhưng hãy chấp nhận rằng họ chỉ muốn dành toàn bộ năng lượng để nói về những câu chuyện, những chủ đề xoay quanh vấn đề của họ mà thôi.

– Mọi cuộc đời đều kết thúc trong sự cô đơn, và mọi sự động viên, mọi lời an ủi dù từ những người thân thiết nhất, đều chỉ như những cái vẫy tay từ biệt khuất dần đi trong khi chúng ta, với những nỗi đau phải chịu đựng riêng mình, chìm dần trong một đại dương thăm thẳm.
– Việc tìm thấy một tâm hồn đồng điệu với ta gần như là không thể, mặc cho những trông mong, kì vọng về một sự hòa hợp tột cùng. Sự dị biệt giữa mỗi con người là tất yếu khi chúng ta xuất hiện trên Trái Đất này ở những thời điểm khác nhau và lớn lên trong những hoàn cảnh khó tương đồng. Và họ cũng sẽ không cùng chung suy nghĩ giống chúng ta như mô-típ phim quen thuộc khi ta cùng ai đó ngắm nhìn bầu trời đêm, và mong chờ từ họ những lời nói thi vị, hay những ý tưởng cao xa, và quẩn quanh trong đầu họ chỉ là những chuyện lặt vặt thường ngày. Dường như đó là những điều chỉ có trên phim ảnh.
– Và trong khi ta sẽ hầu như không bao giờ có cơ hội gặp được người tri kỉ, dù rằng con người đó lại hoàn toàn tồn tại. Đôi khi, ta và họ vừa bước qua nhau trên phố mà chẳng ai nhận ra, dẫu chỉ là manh mối mờ nhạt nhất về một mối tâm giao. Đó cũng có thể là một người vừa mới qua đời ở Sydney 2 tuần trước hay thậm chí, là một người sẽ sinh ra ở thế kỉ XXII. Đây không hề là giả thuyết, thực ra, đơn giản là chúng ta cần thêm nhiều may mắn.
– Càng suy nghĩ thấu đáo ta sẽ càng thấy vấn đề trở nên tồi tệ hơn. Những người phù hợp với ta ở xung quanh bỗng ít dần đi, và dù nghe có phần sướt mướt, nỗi cô đơn thực sự là khoản thuế mà chúng ta phải trả cho trí óc của mình.
– Từ lâu, niềm khao khát chiếm hữu một ai đó đã trở nên bức thiết hơn cả nhu cầu về một cuộc đối thoại ý nghĩa. Để rồi đến sau cùng, chúng ta tìm thấy mình ràng buộc trong quan hệ với những con người mà ta hầu như chẳng có gì để cùng trò truyện  chỉ bởi vì trước đây ta đã quá quan tâm và ấn tượng với ánh mắt hay dáng hình của họ.

Mặc dù vậy thì chúng ta cũng không nên lo lắng hay bi quan với việc cô đơn.
Như Goethe, văn hào người Đức, một người tưởng như đã có rất nhiều bạn hữu, trong một phút nóng giận cuối đời đã cay đắng thốt lên: ‘ Chưa từng có một ai hiểu đúng về ta, ta cũng chẳng thể thực sự hiểu được người khác, và cũng chẳng ai hiểu được ai”.
Một phút tự trào của một con người vĩ đại. Và những sự xa cách hay không thấu hiểu lẫn nhau cũng chẳng phải là kết luận về một cuộc đời lầm lạc. Thực ra đó là điều mà mỗi người trong chúng ta đều nên lường trước từ khi bước vào đời, và thậm chí còn có thể được hưởng nhiều điều bổ ích khi nhận thức được nó:
– Nhiều người trở nên sáng tạo hơn sau khi chấp nhận sự cô đơn. Đó là khi cảm hứng về những thông điệp được gửi gắm trong những cái chai, văn chương và âm nhạc bỗng được khơi dậy và trở thành tâm tình nhắn gửi đến những người ở cách ta cả về không gian lẫn thời gian, khi ta nhận ra có thể những người ở xung quanh có thể suốt đời này mãi mãi không hiểu được ta.
– Lịch sử của nghệ thuật đã ghi nhận những con người dường như sinh ra nhầm thời đại. Đó có thể là những vần thơ mà ta còn đọc được ngày nay của một thi sĩ La Mã đã chết từ năm 10 TCN, hay là câu hát trong một bản nhạc blues của một ca sĩ nào đó đã ghi âm tại Nashville năm 1963.
– Sự cô đơn khiến ta trân trọng hơn những cơ hội được gần gũi. Nó tạo nên cao trào cho những cuộc độc thoại trong tâm tưởng và tạo nên tính cách của mỗi người. Khi chỉ có một mình, người ta không bắt chước bất kì ai. Một người có thể cô đơn trong hiện tại, nhưng điều đó sẽ khiến cho những mối quan hệ ở tương lai trở nên gắn bó hơn.
– Ngay cả những người không ai nghĩ rằng có thể cô đơn thực ra lại đang cô độc. Nhiều năm sau này, có thể chính những người hôm nay đang cười nói giữa đám bạn bè sẽ tâm sự với ta, trong một cơn khủng hoảng, rằng họ đã luôn cảm thấy bị hiểu nhầm. Tình bạn và những nụ cười không phải lúc nào cũng là câu trả lời cho sự cô đơn, mà có thể chính là bằng chứng của nỗ lực tuyệt vọng mà ai đó đã phải trải qua để che giấu sự cô đơn không thể nào xóa đi của họ.

– Cô đơn còn tạo nên sự tao nhã và hấp dẫn. Nó khơi gợi ở ta những điều chưa ai biết, những điều không nằm trong khuôn khổ của những giao tiếp xã hội thường ngày. Và dù chúng ta thường tránh nói về cảm giác lẻ loi vì e ngại tỏ ra sợ hãi hay kiêu ngạo, đó thực sự là dấu hiệu về sự sâu sắc. Khi ta thừa nhận sự cô đơn, ta đã tham gia vào một câu lạc bộ của những nhân vật được biết tới từ tranh của Edward Hopper, thơ của Baudelaire và nhạc của Leonard Cohen. Trong sự cô đơn, ta tiếp nối một truyền thống và tìm thấy một kết nối bất ngờ.
Sau cùng, gặm nhấm nỗi cô đơn còn dễ chịu hơn chịu đựng việc phải thỏa hiệp với một cộng đồng mà ta cảm thấy không phù hợp. Cô đơn, đơn giản là cái giá mà ta phải trả để giữ lấy sự chân thành, và tham vọng về những mối quan hệ đích thực của riêng mình.


Biên dịch: Readers' Pot Team

VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN DỊCH!

No comments:

Post a Comment

Adbox